Page 10 - Bản Tin ULTREYA Tháng 06, 2021
P. 10

sự thờ ơ của các chính trị gia Đức thời đó đối với các thuyền nhân Việt Nam. Mặc
    dù là người tu xuất từ Dòng Tên (Jesuits), một tín đồ Công Giáo thuần thành, sau
    này ông vẫn phê bình cả Giáo Hội Công Giáo Đức là quá hoang phí tiền của để
    sửa sang nhà thờ, trưng bày hoa nến một cách xa hoa, hay chỉ biết ngày đêm cầu
    nguyện trong phòng kín mà không thực sự bằng hành động cứu giúp tha nhân
    đang gặp cảnh khốn cùng và chết chóc, nghèo đói vì chiến tranh hay thiên tai.
    Ông kêu gọi phải chấm dứt việc này vì theo ý ông, đó chính là Giáo Hội Công
    Giáo của ngày mai. Ông cũng không tán thành việc thu thuế nhà thờ từ các tín đồ
    Thiên Chúa Giáo mà ông cho rằng đó là một trong những nguyên nhân khiến giới
    trẻ Đức bỏ đạo. Bù lại, ông vui mừng và hãnh diện là thuyền nhân tỵ nạn VN đã
    đóng góp cho Giáo Hội Công Giáo Đức hơn 10 vị Linh Mục và nhiều tu sĩ nam
    nữ, thí dụ chỉ trong một ghe tỵ nạn được cứu vớt vào đầu năm 1982 đã có đến 3
    vị Linh Mục, 2 hiện ở Đức và 1 ở Úc. Ông còn can đảm công khai chỉ trích và lên
    án chính sách chà đạp nhân quyền của chính phủ Do Thái đối với người Palestine,
    một việc mà giới truyền thông Đức không bao giờ dám làm mà chỉ đưa tin và
    không bao giờ dám phê bình chỉ trích.

    Bất chấp luật lệ và hậu quả chỉ vì mục đích cứu người
         Hai lần con tàu Cap Anamur bắt buộc phải chấm dứt công tác cứu người và
    phải trở về hải cảng Hamburg là hai lần đã cứu vớt đủ số lượng thuyền nhân tỵ
    nạn VN đã được chính quyền Đức phê chuẩn chấp nhận vào định cư tại Đức. Ông
    đã liều mạng bất chấp luật lệ và hậu quả, ra lệnh cho chúng tôi mỗi lần trước khi
    trở về phải kéo dài thêm thời gian tìm cứu người vượt biển và cố gắng vớt thêm
    được  càng  nhiều  càng  tốt.  Chính  vì  thế  mà  lần  thứ  nhất,  tháng  5  năm  1982,
    chuyến cuối cùng của tàu Cap Anamur I đã mang theo 178 thuyền nhân tỵ nạn
    cập cảng Hamburg, trong khi con số được chấp thuận chỉ còn vỏn vẹn vài chục.
    Rồi đến tàu Cap Anamur II sau hơn 3 tháng hoạt động đã phải trở về Hamburg
    vào tháng 6 năm 1986 với 357 thuyền nhân, trong khi chỉ còn hơn 100 được chấp
    thuận trước đó. Ông đã mạo hiểm cố tình đẩy chính quyền Đức lúc bấy giờ vào
    thế tiến thoái lưỡng nan, bắt buộc phải nhận thêm số người thặng dư này vì cả hai
    con tàu đều mang quốc tịch Đức và hải cảng mẹ cũng tại Đức (theo luật tỵ nạn
    LHQ lúc bấy giờ). Cũng trong thời gian này, chính quyền Đức đã hai lần trao tặng
    ông Huân Chương Danh Dự (Bundesverdienstkreuz), loại huân chương cao quý
    nhất của Đức; nhưng hai lần ông đều từ chối và sẵn sàng đổi 2 huy chương đó lấy
    2 chuyến tàu tiếp tục đi vớt thuyền nhân tỵ nạn VN.
         Năm 1987, nước Đức cương quyết không nhận thêm thuyền nhân VN nữa,
    ông hợp tác ngay với hội Y Sĩ Thế Giới của Pháp (Médecins du Monde) cho ra
    con tàu Cap Anamur III, mang quốc tịch Pháp, nước Pháp nhận hết thuyền nhân
    (905 người) và Ủy Ban Cap Anamur chịu tất cả mọi phí tổn khi các trại tỵ nạn
       Bản Tin Ultreya Tháng  06 - 2021___________________www.vietcursillo.org_____________________Trang 10
   5   6   7   8   9   10   11   12   13   14   15